Every Person on Earth Plays a Central Role in the History of the World  |  Mỗi Người trên Trái Đất Đều Đóng một Vai Trò Trung Tâm trong Lịch Sử Thế Giới

Every Person on Earth Plays a Central Role in the History of the World | Mỗi Người trên Trái Đất Đều Đóng một Vai Trò Trung Tâm trong Lịch Sử Thế Giới

Honoring Fr. Mike’s memory, we present this previous column, one of his favorites.

Every Person on Earth Plays a Central Role
in the History of the World

I share with you a “parable” taken from the book, “The Alchemist,” by Paulo Coelho. It is a conversation between the alchemist and a young shepherd boy:

“In ancient Rome, at the time of Emperor Tiberius, there lived a good man who had two sons. One was in the military, and had been sent to the most distant regions of the empire. The other son was a poet, and delighted all of Rome with his beautiful verses.

One night, the father had a dream. An angel appeared to him, and told him that the words of one of his sons would be learned and repeated throughout the world for all generations to come. The father woke from his dream grateful and crying, because life was generous, and had revealed to him something any father would be proud to know.

Shortly thereafter, the father died as he tried to save a child who was about to be crushed by the wheels of a chariot. Since he had lived his entire life in a manner that was correct and fair, he went directly to heaven, where he met the angel that had appeared in his dream.

‘You were always a good man’, the angel said to him. ‘You lived your life in a loving way, and died with dignity. I can now grant you any wish you desire.’

‘Life was good to me,’ the man said. ‘When you appeared in my dream, I felt that all my efforts had been rewarded, because my son’s poems will be read by men for generations to come. I don’t want anything for myself. But any father would be proud of the fame achieved by one whom he had cared for as a child, and educated as he grew up. Sometime in the distant future, I would like to see my son’s words.’

The angel touched the man’s shoulder, and they were both projected far into the future. They were in an immense setting, surrounded by thousands of people speaking a strange language.

The man wept with happiness.

‘I knew that my son’s poems were immortal,’ he said to the angel through his tears. ‘Can you please tell me which of my son’s poems these people are repeating?’

The angel came closer to the man, and, with tenderness, led him to a bench nearby, where they sat down.

‘The verses of your son who was the poet were very popular in Rome,’ the angel said. ‘Everyone loved them and enjoyed them. But when the reign of Tiberius ended, his poems were forgotten. The words you’re hearing now are those of your son in the military.’

The man looked at the angel in surprise.

‘Your son went to serve at a distant place,and became a centurion. He was just and good. One afternoon, one of his servants fell ill, and it appeared that he would die. Your son had heard of a rabbi who was able to cure illnesses, and he rode out for days and days in search of this man. Along the way, he learned that the man he was seeking was the Son of God. He met others who had been cured by him, and they instructed your son in the man’s teachings. And so, despite the fact that he was a Roman centurion, he converted to their faith. Shortly thereafter, he reached the place where the man he was looking for
was visiting.

He told the man that one of his servants was gravely ill, and the rabbi made ready to go to his house with him. But the centurion was a man of faith, and, looking into the eyes of the rabbi, he knew that he was surely in the presence of the Son of God.’

‘And this is what your son said,’ the angel told the man. ‘These are the words he said to the rabbi at that point, and they have never been forgotten: “My Lord, I am not worthy that you should come under my roof. But only speak a word and my servant will
be healed.”’

The alchemist said, ‘No matter what he does, every person on earth plays a central role in the history of the world. And normally he doesn’t know it.’

The boy smiled. He had never imagined that questions about life would be of such importance to a shepherd.

‘Good-bye,’ the alchemist said.

‘Good-bye,’ said the boy.”

We need to always be mindful that who we are and what we do is very important and does make a difference in this world. Many times we may know nothing of it.

That is what faith is—doing the right things, because they are the right things, even though we may never see or experience the results or the consequences of our actions!

Mỗi Người trên Trái Đất Đều Đóng một Vai Trò Trung Tâm trong Lịch Sử Thế Giới

Tôi xin chia sẻ với anh chị em một câu chuyện “ngụ ngôn” được trích trong cuốn “Nhà Giả Kim” của Paul Coelho. Nó là cuộc trò chuyện giữa nhà giả kim và cậu bé chăn cừu:

“Ở La Mã cổ đại, vào thời Hoàng Đế Tiberius, có một người đàn ông tốt có hai người con trai. Một người trong quân đội, và đã được gửi đến những vùng xa xôi nhất của đế chế. Người con trai kia là một thi sĩ, và đã làm nức lòng cả La Mã với những vần thơ tuyệt vời của mình.

Một đêm, người cha nằm mơ. Một thiên thần hiện ra với ông và nói với ông rằng những lời của một trong những người con của ông sẽ được học và lặp đi lặp lại trên khắp thế giới đến muôn thế hệ. Người cha tỉnh dậy biết ơn và khóc, bởi vì cuộc đời đã hào phóng, và đã tiết lộ cho ông ta điều mà bất kỳ người cha nào cũng sẽ tự hào khi được biết.

Ngay sau đó, người cha bị chết khi cố gắng cứu một đứa trẻ sắp bị bánh xe lôi cán nát. Vì đã sống cả một đời ngay thẳng và công bằng, ông đã được lên thẳng thiên đàng, nơi ông gặp lại vị thiên thần đã hiện ra trong giấc mơ của mình.

‘Con là một người đàn ông tốt’, vị thiên thần nói với ông ta. ‘Con đã sống cuộc đời của mình một cách đầy yêu thương, và chết đầy phẩm giá. Bây giờ ta có thể ban cho con bất kỳ điều ước gì mà con mong muốn. ‘

‘Cuộc đời thật tốt với con,’ người đàn ông nói. ‘Khi thiên thần hiện ra trong giấc mơ của con, con cảm thấy rằng tất cả những nỗ lực của con đều đã được đền đáp, bởi vì những bài thơ của con trai con sẽ được đọc bởi con người qua muôn thế hệ. Con không muốn bất cứ điều gì cho bản thân mình. Nhưng bất kỳ người cha nào cũng sẽ tự hào về danh tiếng đạt được của người mà ông ta đã chăm sóc và giáo dục khi lớn. Một lúc nào đó trong tương lai xa, con muốn thấy được những lời nói của con trai con.’

Thiên thần chạm vào vai người đàn ông và cả hai đều được viễn kiến về tương lai. Họ đang ở trong một khung cảnh bao la, bao quanh bởi hàng ngàn người nói một thứ ngôn ngữ lạ.

Người đàn ông đã khóc lên vì hạnh phúc.

‘Con biết những bài thơ của con trai con là bất tử’, ông nói với thiên thần qua làn nước mắt. ‘Thiên thần có thể vui lòng cho con biết những người này đang lặp lại bài thơ nào của con trai con không?’

Thiên thần tiến gần đến người đàn ông hơn, và với sự dịu dàng, dẫn anh ta đến một chiếc ghế dài gần đấy, nơi họ ngồi xuống.

‘Những vần thơ của nhà thi sĩ con trai con rất nổi tiếng ở La Mã,” thiên thần nói. “Mọi người đều yêu thích và thưởng thức chúng. Nhưng khi triều đại của Tiberius chấm dứt, những bài thơ của anh ta đã bị lãng quên. Những lời con đang nghe bây giờ là của con trai của con ở trong quân đội.’

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn thiên thần.

‘Con trai của con đi phục vụ ở một nơi xa xôi, và trở thành một đại đội trưởng. Anh ấy rất công bằng và tốt lành. Một buổi chiều nọ, một trong những người đầy tớ của anh ấy bị ốm, và có vẻ như ông ta sẽ chết. Con trai của con đã nghe nói về một giáo sĩ Do Thái có khả năng chữa khỏi bệnh tật, và anh ta đã đi hết ngày này qua ngày khác để tìm kiếm người giáo sĩ này. Trên đường đi, anh biết được rằng người mà anh ta đang tìm kiếm chính là Con của Thiên Chúa. Anh ấy đã gặp những người mà họ đã được ngài chữa lành và họ đã chỉ dẫn cho con trai của con những lời ngài dạy. Và vì vậy, mặc dù thực tế rằng anh ta là một đại đội trưởng của La Mã, anh ta đã đổi theo đức tin của họ. Ngay sau đó, anh đã đến được nơi người đàn ông mà anh đi tìm kiếm đang ghé thăm.

Anh ta nói với người đàn ông rằng một trong những người đầy tớ của anh ta bị ốm nặng, và người giáo sĩ Do Thái đã sẵn sàng đến nhà với anh ta. Nhưng viên đại đội trưởng là một người có đức tin, và khi nhìn vào mắt của vị giáo sĩ Do Thái, anh ta biết rằng anh ta chắc chắn đang ở trước mặt Con của Thiên Chúa. ‘

‘Và đây là những gì con trai của con đã nói,’ thiên thần nói với người đàn ông. ‘Đây là những lời anh ta nói với vị giáo sĩ Do Thái lúc ấy, và chúng chẳng bao giờ bị lãng quên: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi. Nhưng xin Ngài chỉ nói một lời và đầy tớ tôi sẽ được khỏi bệnh.”’

Nhà giả kim nói, ‘Bất kể làm gì, mỗi người trên trái đất đều đóng một vai trò trung tâm trong lịch sử thế giới. Và thông thường người ta không biết điều ấy.’

Cậu bé mỉm cười. Cậu ta chưa bao giờ tưởng tượng rằng những câu hỏi về cuộc sống lại quan trọng như vậy đối với một người chăn cừu.

‘Tạm biệt,’ nhà giả kim nói.

‘Tạm biệt,’ cậu bé nói.”

Chúng ta cần luôn lưu ý rằng chúng ta là ai và chúng ta làm gì rất là quan trọng và tạo ra sự khác biệt trong thế giới này. Nhiều lần chúng ta không biết gì về nó cả.

Niềm tin là thế này—làm những điều đúng đắn, bởi vì chúng là những điều đúng đắn, dù rằng chúng ta có thể không bao giờ nhìn thấy hoặc trải nghiệm được những kết quả hoặc những hệ quả của các hành động của chúng ta!