Life Entrusted to the Father  |  Đời Sống Phó Thác Vào Chúa Cha

Life Entrusted to the Father | Đời Sống Phó Thác Vào Chúa Cha

Life Entrusted to the Father

This reflection was written by Father Richard Veras and is found in The Magnificat Lenten Companion, Lent 2020.

In 1997, Hector Mendez was with his daughter visiting the top of the Empire State Building when a gunman began shooting randomly. When the shots began, Hector saw that his daughter was about to run to him, a normal thing for a nine-yearold to do at a terrifying moment. But running to her father would put her in the line of fire. Hector yelled to her to go through a nearby exit door. He firmly and passionately commanded his daughter to do the opposite of what every fiber of her being wanted to do, i.e., rush into her father’s protecting arms.

She paused for what must have seemed like an eternity to Hector and, ultimately, turned and went through the exit. She and her father lived.

What enabled her to stop in her tracks and go through a door where she would find panicking strangers instead of the face of her father? She so trusted her father’s love that she obeyed his voice at a most difficult moment. She trusted her father more than her immediate instinct.

That loving father and her terrified daughter help us understand Jesus’ obedience to his Father, from the garden to the cross…to the Resurrection.

Psalm 22 which begins My God , My God, why have you forsaken me? leads to do the exultant affirmation, I will live for the Lord.

“Most merciful Father, may we trust that you never abandon us, but are always leading us from the passion of our crosses to the glory of the resurrection, through Christ our Lord.”

 

Đời Sống Phó Thác Vào Chúa Cha

Suy tư này được viết bởi LM Richard Veras và được tìm thấy trong cuốn The Magnificat Lenten Companion, Lent 2020.

Vào năm 1997, anh Hector Mendez đang cùng cô con gái thăm đỉnh tòa nhà Empire State thì có một người xả súng bắn. Ngay từ những phát súng đầu, Hector nhìn thấy con gái mình đang chuẩn bị chạy đến chỗ anh, một điều bình thường đối với một đứa trẻ chín tuổi thường làm vào thời điểm kinh hoàng. Nhưng chạy về phía cha cô thì cô sẽ lọt vào đường đạn đạo. Anh Hector đã hét lên để cô chạy qua một cửa thoát hiểm gần đấy. Anh kiên quyết và tha thiết hướng dẫn con gái của mình làm điều trái ngược hoàn toàn với điều mà cô muốn làm, tức là lao vào vòng tay bảo vệ của cha cô.

Cô chỉ dừng lại một lúc mà xem ra như là vô tận với Hector, cuối cùng, cô đã quay lại và chạy qua lối ra. Cô và cha cô đã sống.

Điều gì đã giúp cô dừng bước và đi qua cửa nơi cô chỉ thấy những người lạ đang hoảng loạn thay vì khuôn mặt của cha cô? Cô đã tin vào tình yêu của cha mình đến nỗi cô đã vâng lời cha cô vào một thời điểm khó khăn nhất. Cô đã tin cha mình hơn là chính bản năng tức thời của mình.

Người cha yêu thương và cô con gái hoảng sợ ấy giúp chúng ta hiểu được sự vâng phục của Chúa Giêsu đối với Cha Ngài, từ vườn (Ghết-sê-ma-ni) đến thập giá… đến sự Phục Sinh.

Thánh Vịnh 22 bắt đầu bằng: “Lạy Chúa con thờ, muôn lạy Chúa, Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?” dẫn đến lời kết khẳng khái hân hoan, “Phần tôi, nguyện sẽ sống cho Chúa.” (Trích từ Các Giờ Kinh Phụng Vụ)

“Lạy Cha giàu lòng xót thương, xin cho chúng con tin rằng Cha chẳng bao giờ bỏ rơi chúng con, nhưng luôn luôn dìu dắt chúng con từ sự khổ nạn thập giá đến vinh quang của sự phục sinh, nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.”